Đêm cuối cùng trước ngày ly hôn

.

Sakura HCL

Tôi hỏi Trưởng:

- Châu là ai?

Mặt chồng tôi lập tức tái đi. Nhìn anh, trong đầu tôi chỉ còn một câu:

- Thôi xong! thế là hết!

Anh bắt đầu giải thích. Nhưng tôi khoát tay. Đại khái cũng chỉ có mấy câu :

- Anh với cô ta không có gì cả, anh chỉ quen biết sơ sơ, chỉ chơi bời…

Lão chồng ngoại tình nào khi bị vợ phát hiện ngoại tình chả nói những câu như thế, cũ rích và rất nhàm. Tôi đã chờ đợi một lời giải thích hay ho hơn nhưng Trưởng thậm chí còn chẳng nói được câu nào mạch lạc.

Ảnh minh họa

Tôi lại hỏi:

- Cô ta bao nhiêu tuổi? có chồng con chưa? Chồng cô ta đâu mà để vợ đi đong giai như thế?

Chồng tôi câm nín. Còn tôi, sục sôi.

Nói thẳng ra, tôi ghét người đàn bà tên Châu một thì ghét chồng tôi mười. Tất cả lỗi là ở người đàn ông này thôi. Anh ta không đủ yêu vợ thương con, anh ta không xem tôi là quan trọng nên mới ỡm ờ đi tán tỉnh người đàn bà khác.

Tôi không muốn nghĩ thêm nữa. Không muốn hỏi bọn họ đã lên giường với nhau bao nhiêu lần. Tôi bảo:

- Tất cả đã rõ ràng! Lần này thì xong nhé!

Tôi đứng dậy tìm giấy và bút. Tôi bật điện thoại lên tra mẫu đơn rồi cúi xuống ghi:

- ĐƠN LY HÔN

Đúng là mẫu đơn, khô không khốc. Nếu được tôi muốn viết lâm li bi đát hơn, tôi muốn kể ra đây toàn bộ tội lỗi của chồng: Lừa dối vợ con, đê tiện, khốn nạn… Nhưng thôi, cũng chỉ là một tờ giấy, viết gì không quan trọng, cứ bỏ được nhau được là được rồi.

Tôi viết, Trưởng cũng ngồi xuống bên. Anh giằng lấy cái bút trong tay tôi nói:

- Bình tĩnh đi em. Anh đã nói là không có gì rồi, mọi chuyện không như em nghĩ.

Tôi gào lên:

- Cút! Cút ngay đi.

Trưởng vẫn trơ mặt:

- Anh xin em, đưa bút đây cho anh. Vợ chồng mình có gì từ từ bình tĩnh nói với nhau, em viết đơn làm gì vậy!

Vừa nói Trưởng vừa dùng tay chắn ngang tờ giấy. Tôi dùng hết sức đâm mạnh ngòi bút xuống mu bàn tay anh, gằn giọng quát lên:

- Tránh ra, không tôi giết.

Bị đau, Trưởng rụt tay lại.

Tôi cúi xuống viết tiếp. Trưởng lại thò tay sang. Tôi quắc mắt lên, Trưởng lại vội vàng rụt tay lại. Nhưng miệng anh thì vẫn bảo:

- Anh và cô ta không có gì thật mà. Bọn anh mới chỉ quen biết thôi. Không có gì thật.

Tôi bảo:

- Nếu không có gì anh hãy gọi điện cho cô ta trước mặt tôi đi, bật loa ngoài lên, gọi ngay bây giờ luôn, tôi sẽ xem xét lại.

Trưởng không dám gọi, anh bảo:

- Giờ này muộn rồi…

Tôi cười.

Trưởng im lặng một lúc. Tôi viết tiếp thì anh lại thò tay sang:

- Đừng viết, cho anh xin.

Tôi tiếp tục viết đơn, Trưởng tiếp tục ngăn cản. Anh vừa 'xin lỗi' vừa giải thích nhưng tôi không sao có thể nghe lọt tai. Tôi bảo với anh:

- Thôi, đừng nói nữa. Đã làm rồi, xin lỗi cũng vô dụng. Tôi không tha thứ đâu.

Viết xong đơn tôi tự ký tên, Trưởng không ký thì thôi, tôi cất đơn vào túi xách. Xong xuôi, tôi nhìn chồng bằng ánh mắt hằn học:

- Ngày mai tôi sẽ nộp đơn lên tòa án. Giờ tôi không cần gì nữa, tôi chỉ muốn li hôn.

Tôi để nguyên mái tóc còn ướt, ôm hai vai nằm xuống một bên giường. Trưởng tần ngần một lúc, cũng tắt điện rồi nằm xuống bên cạnh. Một lúc lâu sau tôi nghe thấy tiếng anh thở đều đặn.

Vợ chồng chúng tôi đã từng có những ngày hạnh phúc. Tôi đã từng yêu thương tin tưởng Trưởng biết chừng nào. Thế mà anh phản bội tôi, chứng cớ rành rành, từng tin nhắn, từng bức ảnh rõ mồn một.

Trong đầu tôi bây giờ chỉ có suy nghĩ: chồng mình là một kẻ vô tình, không biết quý trọng, phản bội vợ con. Tôi hạ quyết tâm: Mình không thể sống với người chồng bội bạc này, để rồi cả đời phải thấp thỏm lo nghĩ được.

Trong đau khổ, uất ức tôi chìm dần vào giấc ngủ.

Bằng một cách nào đó tôi đã đến tòa. Thẩm phán đang hỏi tôi có chắc chắn rằng muốn bỏ chồng không? Sự chua xót đâu đó trào lên, nhưng tôi vẫn kiên quyết gậy đầu nói:

- Có

Đằng sau lưng, tiếng cu Bi nức nở. Thằng bé ngồi trong lòng bà ngoại, chìa hai tay về phía bố, nước mắt giàn dụa, bập bẹ kêu lên:

- Bố, bố ơi…

Đôi mắt Trưởng đỏ au như sắp khóc đến nơi, chực chạy lại đón con. Nhưng người đàn bà kia bỗng từ đâu xuất hiện. Cô ta nắm chặt tay chồng (chính xác là chồng cũ của tôi) ngăn không cho anh tiến lại phía thằng bé.

Bình thường bình tĩnh là thế nhưng giờ đây tôi thật sự quặn lòng. Tôi giơ tay muốn giáng cho ả một cái bạt tai nhưng đôi tay nặng trĩu không sao cử động nổi. Người đàn bà hùng hổ sấn sổ lại nắm tóc, đẩy tôi ngã xuống nền nhà.

Tôi ú ớ kêu lên, không ngừng vùng vẫy… mồ hôi mồ kê ướt nhẹp, đầm đìa. Cảm giác đau đớn suốt từ da đầu, đến từng khớp xương một cách chân thật.

- Linh, Linh ơi, em sao thế?

Tôi mở mắt nhận ra Trưởng, đang lo lắng cực kỳ. Tôi lẩm bẩm tự nói với mình:

- Hóa ra là mơ.

- Em mơ gì vậy? Cả đêm hôm qua cứ sốt đùng đùng…

Bây giờ tôi mới nhìn rõ gương mặt anh, nhợt nhạt, phờ phạc dường như chưa từng ngủ. Mới qua một đêm râu ria trên cằm Trưởng mọc lởm chởm. Anh lấy cái khăn chườm trên trán tôi xuống, áp bàn tay vào trán tôi một cách dịu dàng.

Đã từ lâu lắm rồi vì công việc, vì áp lực cuộc sống chúng tôi quên dành cho nhau những sự quan tâm từ chính trong những cử động nhỏ. Bỗng nhiên tôi bật khóc nức nở, choàng tay ôm chặt lấy cổ chồng. Trưởng thoáng sững sờ rồi ôm ghì lấy tôi khẽ thì thầm:

- Hay là em suy nghĩ lại đi, cho anh thêm một cơ hội nhé. Anh hứa sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm nữa. Chúng mình đừng ly hôn hôm nay có được không!

St

Nguồn: kenhphunu.com